Nhìn thành thị mình thay đổi. Quấn quýt bên cạnh giọng hát trễ tràng ấy là một mong manh thổn thức của Lisa Hannigan.
Lúc nào cũng là thời gian” được lặp đi lặp lại. Đánh mất bởi chính thời kì đã tiếp tay cho những biến động quanh mình. Để một ngày. Mẹ qụy ngã. Với chiếc mũ cầm trên tay mình. Và. Đó là một hình ảnh buồn đến tái tê của một đời sống không có ánh sáng nào cho cầu mong ngày mai trong khi quỹ thời gian của người ta cứ hẹp dần.
Mẹ thì cố tẩy rửa lại khuân mặt cho lũ con nhưng chúng đã không còn vẻ thiên thần ranh con nữa. Cảm giác lạnh người hơn khi Lisa cất tiếng hát bè ở những lúc câu “thời gian. Với những gương mặt tuổi tác. Giọng hát trễ tràng lại tiếp rải màu trên bức tranh siêu thực ấy. ”. Những khuôn ngực thời gian hằn dấu. Với một cái nhìn siêu hình về lẽ sống.
Nó khiến ta mường tưởng giọng hát Damien Rice như bức tường cũ. Lớn hơn. Sự chết… Và Damien Rice cũng vẽ ra một Dublin buồn lặng người đến thế. Như khuôn ngực già còn tiếng hát cứa lòng của Lisa lại như những vết rạn. Hẹp dần và những gì thân yêu đã mất ngày một dầy hơn. “Những người xưa cũ ngồi đó bên bờ rào. Còn cha thì thua cuộc quá nhiều rồi. Những đường nhăn như những chỉ dấu cho mỗi lần chúng ta đánh mất một điều thân quen nào đó trong đời.
Đường nhăn nheo in hằn trên đó. Lấp đầy hơn một biển thất vọng trong cõi lòng mình.
No comments:
Post a Comment