Sunday, January 12, 2014

Xe chè về khuya - Bạn đọc - tuổi xanh Online.

Sâm bổ lượng. 8-9 năm nay. Bà chấp nhận lời ít để chọn mua nguyên liệu sạch sẽ. Con cò đâu chỉ lo cho mình. Là con thứ sáu trong nhà. 28 tuổi bà mới lấy chồng.

Suốt ngày đầu tắt mặt tối. Người ta hay ghé ăn chè của bà. Sương lạnh thấu vai. Và khách muốn “pha trộn” bất kỳ món gì trong ly chè của mình bà cũng chiều lòng. Không chỉ vì bà bán dễ chịu nhân hậu. “Giang hồ” tứ phương tụ hội khuya đều biết phận khổ của bà nên chưa một lần phiền hà. Bà mới mua cái xe đẩy ra hẻm này bán chứ không gánh đi như trước đây nữa. Đầu giờ chiều lại một gánh khác.

Gần 9g tối. Khách lâu năm cũng hay lui tới. Mà chính do chè của bà ngon đặc biệt. Ngày nào cũng vậy. Phần nào. Bà nói động lực để bà mấy mươi năm gánh chè trên vai chính là để báo công đấng sinh thành.

YẾN TRINH - ĐỖ PHI. Bà Trinh từ nhỏ sống ở khu này. Chất lượng. Khách đến đây hình như cảm được nỗi khó khổ của bà. Luôn múc đầy ly chè để khách biết tấm lòng thơm thảo của mình. Vừa bán buôn dành dụm cho con học tới năm thứ ba đại học. Bà cố kỉnh nuôi con. Cư xá Đô Thành (Q. HCM). Xe chè của bà về khuya đông khách.

Năm 1968. Bà gọi gánh chè của mình là “gánh chạy” vì cứ gánh tới nơi đông người thì dừng lại bán. Có vất vả đến đâu bà cũng không quản ngại. 14 tuổi. Bà theo gánh chè của mẹ đi bán. Mờ sáng bà gánh một gánh chè.

Người chồng rời bỏ bà cho đến tận giờ vì chê bà nghèo. Trên mấy trang mạng. Chè của bà có nhiều loại: đậu đen. Đứng nhờ mái hiên của tiệm tạp hóa trên đường số 4. Bà đi khắp các con đường đô thị và trở về nhà lúc khuya. Chưa một ai chê bai điều gì - đặc biệt là món sâm bổ lượng nổi tiếng của bà. Bạn trẻ ăn chè của bà về còn đăng hình.

Nhiều người vừa ăn vừa hỏi han pha trò cho đêm bớt hiu quạnh và bộ mặt bà nhờ đó cũng thảnh thơi. Lớn chút nữa. Rồi nuôi nấng con gái mình lớn khôn. Bởi vậy. Bán tới 1-2g khuya lại đẩy về. Trong căn nhà lụp xụp với ba mẹ và tám anh chị em. Khi con được 2 tuổi. Vai gầy đã quá mệt mỏi. Bà lại gò lưng đẩy xe chè đã bày vẽ sẵn từ nhà ra đầu hẻm.

Sương sáo. 3. Học biết mặt chữ thì bà nghỉ học. Chỗ vắng vẻ thì vừa gánh vừa đi nhanh như chạy để tìm nơi đông đúc mà bán được hàng.

Bà một mình với quang gánh trên vai thay mẹ. Đậu xanh. Bài viết để giới thiệu xe chè của bà như là một điểm thúc của ẩm thực Sài Gòn. Cứ luân phiên ngày 2-3 gánh. Nhiều đêm một mình bà đi về trên con đường khuya. Nhờ vậy. TP.

No comments:

Post a Comment