Nghe các cụ kể nhiều câu chuyện linh thiêng về ngôi miếu Bà có cây đa
Cạnh miếu có cây rùa và cây đa cổ thụ quấn chặt vào nhau. Người làng bảo. Thương tiếc trước sự ra đi của người vợ tài sắc và giỏi giang.
Người dân vẫn dùng để đẽo cày. Những câu chuyện linh thiêng về người và trâu chết chỉ là truyền khẩu. Cảm phục trước tài sắc của người con gái. Cô gái đáp. Người liền nhang khói vào ở miếu Bà ngày rằm. Bỗng ngã. Bà xin nhà vua được yên nghỉ tại quê nhà. Thiên Vũ. Sau khi tôi khấn vái và nguyện ý muốn làm một cái đài sen thay cái bệ vuông đã cũ.
Hát rằng “Tay cầm bán nguyệt xênh xang/ Một trăm ngọn cỏ lai hàng tay ta”.
Bác láng giềng làm nghề thịt lợn. Hướng về dãy núi Hang Vạc. Đức độ của bà. Loại cây này có gỗ chắc như gỗ lim. Ghi tiểu sử của ngôi miếu Bà bằng chữ Hán. Nhà vua đã hiểu. Dân làng đi làm ruộng ngồi nghỉ mát mà để trâu. Về nhà ắt có điều xấu xảy ra”. Nhà vua đã sai quan quân hộ tống đưa thi hài của bà về quê nhà táng. Ma quái. Sau khi cô gái khấn xong. Cờ hoa chùng xuống không còn tung bay như trước.
Xác của Tây cung được đặt ngay ở đầu làng để người dân và họ hàng đến khói hương.
Bà đồng ý ngay. Gia đình tưởng bố tôi mê ngủ. Tượng khoanh chân chỉ có thể làm bệ theo kiểu đài sen. Người hiền tài viện trợ. Các cụ thượng thọ trong làng bảo. Nhà vua đã mời cô gái lên ngựa đi đánh giặc”. Tay phải cầm liềm.
Đau đớn. Nhưng thực ra chỉ là hai cây cổ thụ sống kí sinh vào nhau lâu ngày tạo thành một thân cây thống nhất có hai loại lá khác nhau rất lạ. Trước khi nhắm mắt. Xin âm - dương làm bệ tuợng đài sen Cụ Phạm Văn Hồng. Anh Nguyễn Văn Bình. Tò mò bèn cho lính tráng mời người con gái đến gặp.
Người làng chỉ tôi đến gặp cụ Nguyễn Văn Phú. Cô có biết điều gì đã khiến cả đoàn quân của ta đang đi thốt nhiên phải dừng lại không? Có phải cô là người đã khiến voi ngựa của ta không thể bước tiếp? “Thưa đức vua. Muốn khỏi phải sửa lễ. Cháu đời thứ 8 của Tây cung hoàng hậu. Vua sai binh lính tìm hiểu trong vùng có gì lạ không? lính tráng tỏa đi các ngả. Một hôm đang đứng. Để hỏi quan điểm bà có cho phép không? Tôi “xin” cả buổi sáng không được.
Có một phi tần. Đành phải xuống ngựa tìm hiểu duyên do tại sao lại có chuyện lạ như vậy. Nơi bà đã gặp nhà vua và nên nghĩa vợ chồng. Nhiều gia đình cuộc sống khó khăn. Cụ Nguyễn Văn Phú bảo.
Miếu mới được sửa sang để người dân đến chiêm bái. Sau khi cung cấp thông tin bà ngồi ở phong thái khoanh chân
Đột tử. Tình thế đã rất nguy cấp. Chung cục bà vẫn bị đầu độc chết. Nhưng bà không nói năng gì mà đi thẳng về phía ngôi miếu rồi biến mất”. Một người tài sắc vẹn toàn do đố kỵ mà bị đầu độc chết. Voi. Hướng nhìn vào núi Hang Vạc. Dân làng đã lập miếu thờ bà ngay trên mộ. Người cao tuổi trong thôn (89 tuổi). Người và trâu chết chỉ là truyền khẩu “Miếu Bà được người tư thục lên và thờ tự từ mấy trăm năm trước.
Người đi đường qua mà không ngả nón. Trưởng thôn Mẫu Sơn Còn cụ Nguyễn Văn Phú nhớ lại: “Không đâu xa.
Đường vắng người đi lại. Nhẹ thì con trâu đó sùi bọt mép chết. Mùng một kể: “Tượng của bà ngồi trên một cái bệ vuông bằng gỗ bị mối xông hỏng. Có hai loại lá khác nhau. Vun hoa màu mà đi khâu luống để bà không trách tội.
Mùng một dân làng và người quanh vùng vẫn đến chiêm bái và xin lộc. Hai vợ chồng sửa lễ và ra làm lễ “xin” âm dương. Chồng tôi đến hỏi một người chuyên làm đồ phụng dưỡng. Sở dĩ ngôi miếu thiêng như vậy vì dưới miếu có hài cốt của Tây cung hoàng hậu. Trên tay trái cầm nón. Tên lính buộc ngựa của viên quan Nhật vào thân cây rùa. Tôi đi cắt cỏ và trong lúc ngồi nghỉ chân dưới gốc cây. Hai cây quấn chặt vào nhau giống như ái tình giữa nhà vua và Tây cung hoàng hậu dành cho nhau.
Người con gái đồng ý đến gặp nhà vua. Voi của mình chẳng thể đi tiếp. Quan điểm trạng sư trong ngày được cập nhật liên tục từng giờ tại Thời sự trong ngày Tài sắc mà bạc mệnh Ở thôn Mẫu Sơn (xã Chu Điện. Trời nóng bức. Duy chỉ thấy có một cô gái cắt cỏ rất xinh đang ngồi nghỉ ở gốc cây. Trưởng thôn Mẫu Sơn nói. Hiếm muộn đến “xin”. Đức vua cảm mến tài sắc và để thử tài người con gái thêm một lần nữa.
Sạch sẽ thoáng mát. Nhà vua và các quan quân trong đoàn không biết làm cách nào để đấu phát xuất. Các cụ cao niên trong làng bảo. Bừa. Bố tôi thường trải chiếu nằm ngoài sân cho mát.
Song không may. Nghe đến đây. Người lạ có dịp qua thôn Mẫu Sơn thường tìm đến gốc cây rùa và cây đa để một lần “mục sở thị” sự quấn chặt vào nhau tạo thành một thân cây hợp nhất. Mũ. Nhưng người láng giềng cũng nhìn thấy. Đôi khi lại nghe tiếng chó sủa ông thường tỉnh giấc có nhìn thấy bóng một người con gái về. Cũng theo ông Phú.
Sau này họ hàng và dân làng gọi ngôi miếu này là miếu Bà cho gần gũi và miêu tả sự tôn kính.
Bà được nhà vua hết mực thương xót và giúp vua một số việc triều chính. Khi nhà vua đi đến giữa khe núi. Kể: “Ngày trước dân cư còn thưa thớt. Nhà vua cảm phục người con gái và nghĩ cha ông đã độ trì gặp quý nhân. Quả nhiên. Ngày nay chưa có trường hợp hay hiện tượng lạ nào như đã kể xảy ra ở miếu Bà”.
Người dân trong vùng không ai gọi đi vun đỗ. Còn tên thật của bà là Nguyễn Thị Vun. Đang đun nước để cạo lông lợn cũng nhìn thấy một người con gái mặc áo trắng qua đi trước mặt. Những đêm trăng sáng
Đức vua thấy làm lạ. Huyện Lục Nam. Cây rùa được trồng trước. Tôi bàn với chồng. Ngựa cọ vào thành miếu.
Ngựa đứng lên để quan quân lên đường đánh giặc cho kịp. Sau này nhà vua mất đi đã biến thành cây đa ôm chặt cây rùa như tình yêu giữa nhà vua và Tây cung hoàng hậu.
Nhưng tuyệt đối không được động đến chân lông. Vào ngày rằm. Những ngày tháng 5. Một viên quan đã tâu với nhà vua như vậy. Sự kiện. Đã yêu cầu cô gái thắp ba nén nhang khấn thiên địa để voi. Người ốm. Nhà vua và rất đông quan binh trên đường đi trấn ải dẹp giặc ở vùng Cao-Bắc-Lạng phải đi qua khe núi có tên là Hang Vạc.
Thợ làm đồ cúng mới bảo. Trước sự sủng ái của nhà vua dành cho bà. Bà được dân làng chôn trên mảnh đất khô ráo. Tin cậy. Vốn trước đó được nhà vua yêu quí đã đố kị và ganh ghét. Nên để không động chạm đến tên húy của bà. Bỗng trời yên gió lặng. Làm cái bệ mới. Thắng trận trở về. Chồng tôi mang lễ ra miếu thắp hương cũng không “xin” được.
Tỉnh Bắc Giang) người dân vẫn truyền tai nhau về ngôi miếu Bà rất khôn thiêng. Nhà vua đã lấy cô gái đó làm vợ và phong là Tây cung thứ phi. Vào thời nhà Mạc (1527-1592). Kẽ tóc của cô gái. Thời Nhật chiếm đóng. Đức vua hỏi.
Ông này chắp tay lạy “con thưa Bà”. Bà Nguyễn Thị Mai. Để tỏ lòng tiếc thương và bái phục trước tài sắc. Hai vợ chồng quay về mà không biết làm thế nào.
Vì sao ngựa. Cây bụt. Bò cọ vào thành miếu để gãi ngứa sẽ bị bà trách tội. Người chết đứng”. Hỏi người dân trong vùng nhưng không thấy điều kì dị. Vẫn được bà phù hộ độ trì”.
Ngựa đứng bật dậy. Tháng 6. Xin Bà tha cho. Cầu được ước thấy nằm ngay đầu làng. Cụ Phú (81 tuổi) hàng ngày vẫn chăm chút và lửa hương ngôi miếu cho biết: “Tôi cũng được nghe các cụ kể lại và trong chùa Đính Long của làng vẫn còn bia đá lớn.
Có người đồn thổi này cây thần. Anh Nguyễn Văn Bình. Ngựa lăn quay ra chết. Sau khi cởi dây. Và có trồng cây rùa che bóng mát cho bà an nghỉ. Thân cây rùa và cây đa quấn chặt vào nhau làm một với hai loại lá khác nhau. Cây rùa quấn chặt vào nhau.
Nhiều lần hãm hại nhưng bất thành. Để tìm hiểu thực hư câu chuyện về ngôi miếu Bà khôn thiêng đến mức “ngựa chết không kịp ngáp. Nặng thì trâu chết. Sau một đoàn tùy tùng theo hầu.
No comments:
Post a Comment